LANGUAGE

広告特集 企画・制作 朝日新聞社メディアビジネス局

LANGUAGE

SHARE

Người hùng trẻ tuổi của cơ sở hỗ trợ người khuyết tật Đền đáp cho phúc lợi

Đi bộ 15 phút từ ga JR Nagaike ở thành phố Joyo, Kyoto, xuyên qua một khu dân cư, đi quá bên cạnh một xưởng gia công sắt thép và nhà máy phụ tùng. Khi bước qua cánh cổng lớn vào trong, tôi thấy trong không gian mở rộng 3 hécta có những tòa nhà bằng bê tông trần và mặt trước là kính được thiết kế bởi các kiến ​​trúc sư nổi tiếng. Có một khoảng sân trong mà vào mùa xuân hoa anh đào nở rộ, và một lối đi dạo bao xung quanh sân, làm cho nó trông giống như một công viên.

Đây là một cơ sở của một pháp nhân phúc lợi xã hội, Minami Yamashiro Gakuen, tòa nhà hiện đại là một cơ sở hay nơi làm việc hỗ trợ người khuyết tật, được đặt tên theo một phần của chữ Hán, như “円(Madoka)”, “和(Nagomi)” và “魁(Sakigake)”. Minami Yamashiro Gakuen được thành lập vào năm 1965 như là một cơ sở dành cho người thiểu năng trí tuệ và cùng với sự trôi đi của thời gian, đối tượng hỗ trợ đã mở rộng không chỉ cho người khuyết tật mà còn cho cả người cao tuổi và trẻ sơ sinh. Ở Kyoto và Osaka có 38 cơ sở, với số lượng nhân viên lên tới khoảng 750 người.

Cơ sở hỗ trợ người khuyết tật “Sống và làm việc” Thành lập năm 1974

Khi tôi đang đi bộ, vừa đúng lúc những người sử dụng dịch vụ (người khuyết tật) kết thúc giờ nghỉ trưa đã ra khỏi nhà ăn. Đó là khi họ đi làm công việc dành cho buổi chiều, như giặt giũ hay việc làm thêm. Khi tôi chào hỏi như “Xin chào”, họ đã vui vẻ vội chạy tới, chào đón tôi. “Nếu họ thấy một người mới, họ sẽ tò mò lắm đấy”, anh Sato Souya (33 tuổi), phó giám đốc cơ sở của “Cơ sở hỗ trợ khuyết tật Sakigake” nói.

Sakigake được thành lập vào năm 1974 như một cơ sở hỗ trợ việc làm cho những người khuyết tật và hiện tại có 60 người, chủ yếu bị thiểu năng trí tuệ ở độ tuổi từ 10 tới 70, với mục tiêu “sống và làm việc trong cộng đồng”. Họ sống và nhận hỗ trợ cho các bữa ăn, tắm rửa và làm việc nhà trong cơ sở, và vào ban ngày, họ làm việc dưới hình thức thoải mái không ký kết hợp đồng lao động, gọi là hỗ trợ tiếp tục làm việc hình thức B. Ngoài ra, khoảng 20 người tới từ nhà của họ hoặc khu nhà tập thể, và trong đó cũng có một số người sử dụng dịch vụ làm việc và ký kết hợp đồng với Minami Yamashiro Gakuen dưới hình thức A, với mục đích tìm kiếm việc làm tại một công ty bình thường. “Năm nay có hai người đã nhận được công việc”, anh Sato cho biết.

Trong cơ sở ngoài nhà ăn và phòng tắm, có 14 phòng đơn và 23 phòng đôi. Khi tôi được cho xem một phòng đôi dành cho nam giới, trong không gian khoảng 8 chiếu có một cửa sổ lớn, giường tủ và tivi. Trò chơi và DVD được sắp xếp gọn gàng, bầu không khí giống như phòng của một người trẻ điển hình. Anh Sato nói, mặc dù có những quy tắc về sinh hoạt như ăn uống hay tắm rửa, nhưng “tôi đang cố gắng đối ứng linh hoạt”. “Nếu ở nhà của mình, bạn sẽ ăn cơm, tắm, ngủ bất cứ lúc nào muốn. Tôi muốn mọi người cảm thấy hạnh phúc của cuộc sống hàng ngày như vậy”.

Ưu tiên công việc muốn làm, công việc sở trường

Về cơ bản, họ làm việc ban ngày 5 ngày một tuần, từ 9h30 sáng đến 4h chiều, cả trong và ngoài Minami Yamashiro Gakuen. Có năm công việc, gồm giặt giũ, việc làm thêm, làm việc đồng áng, nhổ cỏ và giặt giũ tại các cơ sở dành cho người cao tuổi được điều hành bởi các tập đoàn khác, sau khi gia nhập, người sử dụng chọn những việc họ muốn làm sau khi trải nghiệm tất cả các công việc. Tiền công được trả mỗi tháng một lần tương ứng với giờ làm việc. Khi tôi đến thăm xưởng giặt giũ ở rất gần Sakigake, có mùi thơm của xà phòng.

Có bảy máy giặt và máy sấy lớn sử dụng cho công việc và 8 người sử dụng đang chăm chỉ gấp quần áo và khăn. Hàng ngày họ giặt giũ và gửi đồ giặt của khoảng 200 người được tập hợp từ mỗi cơ sở của Minami Yamashiro Gakuen. Gần đó có một nhân viên nam giám sát công việc. “Những người am hiểu máy móc vận hành máy giặt và máy sấy, những người có thể đọc nhìn tên được viết trên đồ giặt và phân loại. Mỗi người phụ trách công việc sở trường của họ”. Có lẽ vì điều này, nét mặt của mỗi người dường như tươi sáng và đầy sức sống.

Tại nơi làm việc làm thêm trong một tòa nhà khác, họ đã lắp ráp hộp kẹo dành để tặng quà, hay xếp tờ quảng cáo vào hộp, nỗ lực làm rất nhiều công việc nhận từ các công ty hay chính quyền địa phương. Quy trình làm việc rất dễ bị nhầm luôn được chú ý quan tâm cẩn thận, chẳng hạn như lưu ý bằng các ghi chú viết tay của nhân viên. Khi tôi hỏi một người đàn ông tầm 50 tuổi đang phân loại tờ quảng cáo bằng đôi tay đã quen việc “Công việc của ông thế nào?”, ông ấy cười, “Vâng, rất vui.” Ông là người chuyên nghiệp, đã làm việc hơn 30 năm.

Có 2 người phụ nữ tham quan học việc tình hình công việc như vậy trông rất nhiệt huyết. Họ là sinh viên năm thứ ba học phúc lợi tại trường đại học. Khi xem nơi làm việc phúc lợi, thấy rằng tại Minami Yamashiro Gakuen tích cực tiếp nhận thực tập như vậy. “Với rất nhiều khuôn mặt cười và đầy sức sống, hình ảnh về cơ sở hỗ trợ cho người khuyết tật đã thay đổi”, họ nói. Một người nói rằng cô ấy muốn làm việc tại một cơ sở phúc lợi trong tương lai.

Lớn lên trong cơ sở bảo trợ trẻ em Hướng tới con đường phúc lợi

Khi đi bộ trong khuôn viên, anh Sato cất tiếng gọi người sử dụng bằng tiếng Kyoto “Mọi người đã ăn cơm trưa chưa?”. Sau ba năm làm việc với tư cách là nhân viên của Sakigake, anh được bổ nhiệm làm phó giám đốc cơ sở kể từ tháng 4 năm 2019. Vào tháng 10 cùng năm, anh được lựa chọn cho giải thưởng “Người hùng phúc lợi xã hội” do Hội đồng quản lý các tổ chức phúc lợi xã hội toàn quốc lên kế hoạch và biểu dương những nhân viên trẻ tuổi nhiệt tình của các tập đoàn phúc lợi xã hội. Việc anh Sato đã đi tiến tới con đường phúc lợi là vì có một suy nghĩ đặc biệt nào đó.

–– Tại sao anh lại có ý định làm công việc phúc lợi?

Từ khi 3 tuổi đến 20 tuổi, tôi đã lớn lên trong cơ sở bảo trợ trẻ em cùng hai anh trai. Bạn bè xung quanh tôi đều trở về nhà với bố và mẹ, nhưng chỉ có tôi phải trở về một nơi giống như trường học, nơi các quy tắc được đặt ra cẩn thận, chẳng hạn như thời gian ăn uống, tắm rửa, ngủ. Vì tôi ghét từng thứ trong cuộc sống như vậy nên tôi phản kháng và thốt ra những lời nói khiếm nhã với người nhân viên. Khi bị mắng phủ đầu “Nếu làm như vậy thì hãy ra khỏi đây ngay”, tôi đã nghĩ “Không phải vì thích mà tôi ở đây”.

Nhưng chỉ có một nhân viên khác với mọi người. Cho dù khi bị trường yêu cầu đến vì đã nghịch ngợm, người ấy nhất định hỏi tôi “Souya không làm điều này mà không có lý do. Chuyện gì đã xảy ra?” Khi tôi nằm lăn ra ngủ trong phòng, người ấy cùng nằm xuống và luôn nói chuyện từ quan điểm cùng với tôi.

Khi tôi bỏ học cấp ba, rong chơi và làm thêm, tôi đã rời khỏi cơ sở và đã gần 20 tuổi, lứa tuổi phải tự sống độc lập. Khi đó tôi mới bắt đầu nghĩ về tương lai, khi tôi nhìn lại các việc xảy ra cho đến nay, thì tôi đã nhớ về khuôn mặt của người nhân viên đã luôn hỏi tôi. Vì vậy, tôi nghĩ “Tôi muốn đền đáp cho phúc lợi vì đã hỗ trợ tôi cho đến nay”, và tôi bắt đầu có hứng thú với công việc phúc lợi. Tôi trở lại trường cấp ba học bán thời gian và tốt nghiệp ở tuổi 22.

Nơi điều dưỡng chăm sóc “những cú sốc liên tiếp”

–– Việc muốn đền đáp cho phúc lợi, cụ thể là anh muốn làm công việc gì?

Tôi muốn làm việc tại nơi làm việc phúc lợi. Tôi muốn được thử làm việc trên phương diện là nhân viên của nơi làm việc phúc lợi, không chỉ chăm sóc trẻ em mà ngay cả người khuyết tật và người cao tuổi. Khi tôi hỏi ý kiến ​​giáo viên hướng dẫn nghề nghiệp của mình, “Em muốn làm một công việc phúc lợi”, giáo viên mang đến cho tôi một số bản thông tin tuyển dụng. Trong số đó có thông tin đến từ Minami Yamashiro Gakuen. So với các tập đoàn khác, nó có quy mô lớn vượt trội, tôi bị cuốn hút bởi việc họ đang triển khai nhiều loại hình hoạt động kinh doanh, như là cho người khuyết tật hay người già, và tôi đã đi đến phỏng vấn. Khi tôi được nhận vào làm và thông báo với người nhân viên đã chăm sóc tôi tại cơ sở bảo trợ trẻ em, người ấy nói rằng “Hợp với con phải không nào?”.


Sau khi gia nhập Minami Yamashiro Gakuen vào năm 2010, trong ba năm đầu tiên, tôi phụ trách dịch vụ điều dưỡng chăm sóc ngoại trú tại “Cơ sở điều dưỡng chăm sóc người cao tuổi煌(Kirameki)”. Khi tôi thực sự thử làm việc tại nơi này, đã có những cú sốc liên tiếp. Tôi chưa bao giờ thấy hay hỗ trợ tắm hoặc giúp ai đó đi vệ sinh, và nói “Hóa ra là như thế này à”. Tôi cũng biết rằng có rất nhiều người đang làm việc ở những nơi mà không thể nhìn thấy. Ngay cả khi đã lập một kế hoạch điều dưỡng chăm sóc, vẫn có người ở những vị trí khác nhau, như hộ lý, nhân viên điều dưỡng chăm sóc và quản lý chăm sóc v.v, đang vừa nỗ lực suy nghĩ vừa tạo dựng nên.

“Phương thức giao tiếp không chỉ có nói chuyện”

–– Sau đó, anh đã làm công việc gì?

Sau Kirameki, tôi đã phụ trách công việc truyền thông và tuyển dụng tại trụ sở chính trong ba năm, năm 2016 tôi chuyển tới “Cơ sở hỗ trợ người khuyết tật Sakigake”. Sau khi làm việc tạị nơi này, kể từ tháng 4 năm 2019, với tư cách là phó giám đốc cơ sở, tôi hỗ trợ giám đốc cơ sở, đàm phán với chính quyền địa phương và quản lý nhân viên. Mặc dù vậy, cho đến bây giờ tôi vẫn làm tại hiện trường, làm ca đêm và làm việc như bình thường.

Mục tiêu hỗ trợ chuyển từ người cao tuổi sang người khuyết tật, và cách giao tiếp cũng có thay đổi một chút. Người cao tuổi về cơ bản chỉ cần giao tiếp thông qua trò chuyện là được, nhưng một số người khuyết tật không thể nói thì không thể hiểu nếu chỉ có lời nói.


Trước đây, bất kể tôi có nói bao nhiêu lần, có người sử dụng đã uống quá nhiều nước dẫn đến triệu chứng như ngộ độc nước. Vì vậy, tôi đã viết lên thẻ cùng với ảnh lý do “Tại sao không được uống quá nhiều nước”. Người ấy thích đi ra ngoài với chị gái khi trở về nhà vào cuối tuần, nên tôi đã sắp xếp theo thứ tự “Uống nhiều nước” → “Ngã xuống” → “Chở bằng xe cứu thương” → “Không thể đi ra ngoài cùng chị gái”, ngay lập tức người ấy hiểu, và không còn uống quá nhiều nước. Phương thức giao tiếp không chỉ là trò chuyện. Tôi nhận ra rằng có nhiều phương pháp khác nhau, như hình ảnh, tranh vẽ và cử chỉ, v.v.

Đứng trên quan điểm của đối phương lắng nghe câu chuyện

–– Khi giao tiếp với người sử dụng, cần phải chú ý điều gì khác không?

Giải thích lý do. Một điều nữa là đứng trên quan điểm của đối phương lắng nghe câu chuyện. Không liên quan là người khuyết tật hay người cao tuổi, khi tiếp xúc tôi đứng trên quan điểm của đối phương, luôn suy nghĩ rằng “Nếu nói như vậy, họ sẽ cảm thấy như thế nào?”, như tôi đã vui mừng khi được nhận điều như vậy ở cơ sở bảo trợ trẻ em. Đây cũng là triết lý của Minami Yamashiro Gakuen, nhưng chúng tôi cũng nhận thức được việc giữ khoảng cách hợp lý với người sử dụng. Không quá gần, không quá xa. Cho dù có thân thiết, chúng tôi cũng không gọi họ bằng biệt danh, mà thêm “ông/bà (san)” để gọi họ, và cũng không có việc ra lệnh, như “Làm cái này đi”, v.v.

Chúng tôi coi trọng cả sự giao tiếp giữa các nhân viên đồng nghiệp và đặc biệt tích cực tiếp nhận các ý kiến ​​của các nhân viên trẻ tuổi. Kiến ​​thức và kinh nghiệm của nhân viên chuyên nghiệp luôn hữu ích, nhưng những kiến ​​thức mới nhất hay những ý tưởng mới mẻ mà những người trẻ tuổi đã học được cũng thực sự quan trọng. Năm 2019, một nữ nhân viên tầm 20 tuổi nói “Tôi muốn làm một cửa hàng bách hóa” và chúng tôi thực sự đã kêu gọi người bán hàng, bán thực phẩm và tạp hóa, v.v ở đại sảnh. Người sử dụng thường không thể thong thả mua sắm, vì vậy đặc biệt là những phụ nữ đã vui mừng lựa chọn. Đó là nét mặt không thể nhìn thấy nếu không có cơ hội như này.

“Muốn làm thay đổi hình ảnh của phúc lợi”

–– Anh có mục tiêu hay thử thách gì trong tương lai không?

Tôi muốn được thử làm việc chăm sóc trẻ em trong tương lai. Giống như tôi, trẻ em trong cơ sở bảo trợ trẻ em đến lúc nào đó sẽ phải ra ngoài xã hội và sống một mình. Chính vì vậy, tôi muốn hỗ trợ chúng để chúng có thể tích lũy sức mạnh có thể sống trong xã hội khi còn ở cơ sở.

Nếu nói rộng hơn nữa, tôi nghĩ rằng các cơ sở phúc lợi như cơ sở cho người khuyết tật, v.v vẫn có hình ảnh được đóng kín. Mặc dù hôm nay bạn đến đây nhưng vẫn có một cánh cổng lớn và nó đã luôn khóa. Bởi vì trong số những người sử dụng có một số người không biết các quy tắc giao thông, nên khi nghĩ đến sự an toàn thì không còn cách nào khác. Tuy nhiên, từ kinh nghiệm của tôi từ khi làm truyền thông, tôi muốn truyền đạt thông tin dần dần và thay đổi hình ảnh của phúc lợi. Bởi vì cảm nhận đó, tôi đã đăng ký “Người hùng phúc lợi xã hội”.


Tại Minami Yamashiro Gakuen điều hành ba quán cà phê và thực đơn sử dụng các loại rau củ được trồng bởi những người sử dụng cơ sở hỗ trợ cho người khuyết tật. Dịch vụ điều dưỡng chăm sóc ngoại trú cũng có “Nhà ăn trẻ em”. Ngoài ra, thật tuyệt vời khi mở khóa đào tạo cho nhân viên và có người dân địa phương tham gia. Bởi vì bằng cách tích cực truyền thông tin và tăng kết nối với người dân địa phương, tôi muốn họ cảm thấy phúc lợi gần gũi hơn. Và tôi hy vọng rằng một ngày nào đó sẽ có nhiều người sẽ suy nghĩ rằng “Tôi muốn làm việc phúc lợi”.

Tiểu sử
Sato Soya / Phó giám đốc cơ sở hỗ trợ người khuyết tật 魁 (Sakigake)
Sinh năm 1987 tại Kyoto. Năm 2010, gia nhập tập đoàn phúc lợi xã hội Minami Yamashiro Gakuen, làm việc tại cơ sở chăm sóc sức khỏe người cao tuổi煌(Kirameki), làm việc tại trụ sở chính, từ năm 2016 làm việc tại cơ sở hỗ trợ người khuyết tật Sakigake. Vào tháng 4 năm 2019, được bổ nhiệm làm phó giám đốc cơ sở. Anh cũng từng là thành viên của “Kyoto DWAT”, một đội điều phối thảm họa được thành lập bởi ngành chuyên môn phúc lợi và tham gia vào các hoạt động hỗ trợ trên quan điểm phúc lợi tại các khu vực bị ảnh hưởng bởi trận động đất ở Kumamoto và lũ lụt ở miền tây Nhật Bản. Vào tháng 10 cùng năm, anh đã được chọn cho giải thưởng “Người hùng phúc lợi xã hội”, biểu dương những nhân viên trẻ tuổi tiếp tục thực hiện các thử thách khác nhau tại nơi làm việc phúc lợi xã hội.

HOME